Phần lớn thế giới mừng năm mới vào ngày 1 tháng 1. Việt Nam cũng mừng ngày đó, nhưng năm mới to nhất là Tết Nguyên Đán — năm mới theo mặt trăng. Tết thường rơi vào cuối tháng Một hoặc tháng Hai, khi mặt trăng quyết định.
Tết là ngày lễ của mùa xuân, của gia đình, và của một khởi đầu mới. Cả nước nghỉ làm việc gần một tuần. Sài Gòn yên lặng vì ai cũng về quê thăm cha mẹ và ông bà.
Một tuần trước Tết, các gia đình tiễn các ông Táo — vị thần bếp — về trời. Chuyện kể rằng các ông cưỡi cá chép vàng bay lên báo cáo với Ngọc Hoàng những gì mỗi nhà đã làm trong cả năm.
Vì thế, các gia đình mua một con cá chép thật, mang ra sông, và thả cá — đó là con cá chở các ông Táo lên trời. Sau đó cả nhà cùng nhau lau dọn từ trên xuống dưới, vì không ai muốn các ông thấy nhà bụi bặm — và cũng không ai muốn bắt đầu năm mới với bụi bặm của năm cũ.
Món ăn đặc biệt nhất của Tết là bánh chưng — bánh hình vuông gói bằng lá dong, bên trong là gạo nếp, đậu xanh và thịt heo, luộc cả mười hai tiếng đồng hồ. Hình vuông tượng trưng cho mặt đất. Ở miền Nam, người ta gói bánh tét — cùng nguyên liệu, nhưng cuộn thành hình tròn dài.
Trên bàn còn có mứt (trái cây ngọt), củ kiệu, xôi, dưa hấu (đỏ bên trong = may mắn), và mâm ngũ quả năm thứ trái cây xin "đủ — xin thêm — sung túc" bằng hình ảnh.
Phần vui nhất nếu con là trẻ con: lì xì — phong bao đỏ có tiền bên trong. Người lớn cho người nhỏ và chúc cả năm bình an, học giỏi. Phong bao màu đỏ là màu của may mắn.
Nhà cửa được trang trí với hoa đào hồng (miền Bắc) hoặc hoa mai vàng (miền Nam). Đường phố đầy múa lân, tiếng trống, và pháo hoa.
Năm mới này con muốn bắt đầu lại điều gì? Tết là dịp để dọn nhà — nhưng cũng là dịp để bỏ lại những chuyện không vui của năm cũ và bắt đầu lại.
Tết không thực sự là về món ăn, tiền bạc, hay pháo hoa. Tết là về về nhà. Người ta đi xe đò mấy ngày trời để được ở bên ông bà sáng mùng Một. Cả nước Việt Nam là một cuộc đoàn tụ gia đình rất to.
Mỗi khi con đón Tết với Bà, với Ông, với Mẹ và Ba, con đang làm điều mà mọi gia đình Việt Nam đã làm hàng nghìn năm rồi.