Ngày xửa ngày xưa, khi chưa có nước nào trên trái đất, có một nàng tiên rất xinh đẹp sống trên núi cao ở phương Bắc. Nàng tên là Âu Cơ. Nàng có thể biến thành chim và bay khắp nơi.
Xa xa, dưới biển sâu, có một vị vua rất mạnh. Người có thể biến thành rồng. Tên người là Lạc Long Quân — vua rồng của đất Lạc. Người đã dạy dân làng cách trồng lúa, dệt vải, và đuổi quái vật.
Một ngày kia, Lạc Long Quân từ biển bước lên, Âu Cơ từ núi đi xuống, và hai người gặp nhau. Họ yêu nhau, lấy nhau, và cùng sống trên một đồng bằng xanh tươi.
Rồi — chuyện này hơi lạ một chút — Âu Cơ đẻ ra một bọc có một trăm cái trứng. Một trăm cái trứng cùng nở ra trong một ngày. Bên trong là một trăm em bé: năm mươi con trai và năm mươi con gái. Em nào cũng khỏe mạnh và xinh đẹp.
Các con lớn lên rất nhanh. Nhưng vua rồng nhớ biển, và nàng tiên nhớ núi. Hai người không thể ở mãi cùng một nơi.
Vì thế họ quyết định: năm mươi người con sẽ theo cha xuống biển, và năm mươi người con sẽ ở lại với mẹ trên núi. Họ hứa với nhau sẽ luôn nhớ nhau và giúp nhau khi gặp khó khăn.
Năm mươi người con ở trên núi chọn anh cả làm vua đầu tiên — gọi là Hùng Vương. Người là vị vua đầu tiên của một đất nước tên là Văn Lang — chính là Việt Nam của chúng ta ngày nay.
Vì câu chuyện này, người Việt Nam gọi nhau là đồng bào — nghĩa là "cùng một bọc". Dù chưa quen biết, người Việt vẫn coi nhau như anh chị em ra đời từ cùng một trăm trứng.
Mỗi người Việt Nam đều là cháu chắt của một trăm em bé ngày xưa — "con của rồng, cháu của tiên". Đây là chuyện kể, không phải khoa học. Nhưng câu chuyện cho ta biết người Việt nghĩ về mình thế nào: dũng cảm như rồng, hiền lành như tiên.
Khi con nghe câu con Rồng cháu Tiên, con có thể nghĩ: đó là mình.